| 11:25 | 15/02/26 |
Truyện 1
Nguồn: khogame.usLại nói về nhà Ngô và nhà Thục, sau bao trận chiến dai dẳng kéo dài mà nhà Ngô vẫn không chiếm lại được Kinh Châu từ tay nhà Thục. Tôn Quyền (TQ) bèn mời Lưu Bị (LB) dự hội nghị bàn đèn, không động võ nữa mà chuyển sang động khẩu (đàm phán).
TQ: Để tránh cho bá tánh sống trông cảnh lầm than, cuộc chiến giành Kinh Châu có lẽ chỉ nên một với một giữa đệ và Lưu huynh thôi. Lưu huynh thấy sao?
LB: Tôn đệ nghĩ được thế thì quá tốt, miễn là tránh được họa binh đao cho dân lành thì đốt nhà, cướp của, giết người anh cũng làm. Em thích chiến với anh cái gì...đua xe hay tá lả???
Sau nửa ngày tỷ thí cầm, kỳ, thi, họa... LB và TQ vẫn bất phân thắng bại...
LB: Chúng ta đúng là một cặp đối thủ "trời tru đất diệt" ( ý của Lưu bị là trời sinh). Bây giờ thế này chúng ta thi lòng can đảm nếu Tôn đệ làm được việc này thì ta xin dâng Kinh Châu bằng cả 2 tay 3 chân cho đệ.
TQ: OK, huynh cứ ra đề!
LB: Nếu trước mặt quần hùng 2 nước mà đệ dám ăn bãi phân bò này thì huynh xin thua.
TQ: Bò đệ còn dám ăn nữa là phân bò, nói xong cúi xuống ăn sạch.
Tiếng vỗ tay rầm trời cùng với tiếng hoan hô inh ỏi. LB mặt tái xanh vì không ngờ TQ dám chơi như vậy. Nhưng TQ cũng đúng chất dân chơi vừa cười vừa nói
TQ: Cuộc chơi nào cũng thế, phải có quả đi quả lại mới toại lòng nhau, nếu Lưu Huynh cũng dám ăn phân bò giống đệ thì đệ xin trả lại Kinh Châu và coi như từ nay nó là của huynh vĩnh viễn..
LB: Chẳng lẽ huynh lại kém đệ... nói xong LB cuống cuồng ăn hết sợ TQ đổi ý.
Tiếng hoan hô lại vang lên chúc mừng từ nay 2 nước hòa hoãn, bá tánh thái bình...
TQ: Lưu huynh đúng là bậc anh hùng, để người nhân nghĩa như Huynh làm chủ Kinh Châu đệ cũng an lòng... mà sao mặt huynh buồn vậy?
LB bèn đến gần TQ nói nhỏ: Chú TQ nè, thế hóa ra anh em mình ăn c... không công a`?????
TQ:...